Skip to content
17/01/2011 / Ngo's blog

CON ĐƯỜNG TRỞ THÀNH ĐẠI GIA CỦA THUYẾT TRĂM VOI

Có nhiều giai thoại về Thuyết “Trăm voi” hay Thuyết “chăn voi” kể từ ngày Thuyết bị ốp phải vào nằm ở trại giam Phước Hòa (Tiền Giang). Nhưng tuyệt nhiên, cái danh xưng Thuyết “buôn vua” là hỗn danh sai lầm nhất mà giới truyền thông đã vô tình gán ghép cho Trần Văn Thuyết. Thuyết bảo với tôi rằng, Thuyết rất muốn làm quyết liệt vì cái danh xưng sai lệch này, nhưng tiếc là mọi chuyện đã lui vào miền quá vãng. Mà cũng có thể, hỗn danh Thuyết “buôn vua” hấp dẫn quá, nên người ta cứ mặc nhiên gọi dẫu biết rằng nó không có thực chăng(?!).

1.       Tôi ngồi với Thuyết cạn một buổi chiều ở trại giam Phước Hòa. Không biết là do cuối năm trời nhiều gió nên lòng người cũng hắt hiu hay không, mà Thuyết nói rất nhiều. Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi mặc định trong khoảng Thuyết trở thành đại gia như thế nào, còn những chuyện liên quan đến tình ái, đến tội danh, đến mức án của Thuyết là chuyện…. không cần phải nhắc lại. Mà trước khi gặp Thuyết, tôi cũng đã tham khảo rất nhiều nguồn tin từ những tay trong giới giang hồ của đất Sài Gòn. Dẫu vậy, cho đến thời điểm này vẫn còn rất nhiều tin nhiễu về Thuyết “trăm voi”.

          Khởi đầu một câu chuyện nghiêm túc thường là những chi tiết hết sức…vớ vẫn:

Hà Nội cách đây 20 năm, dân có tiền bắt đầu quan tâm đến thời trang. Mà thời trang của nước mình khi đấy, bói đâu ra mẫu mã đẹp. Váy không giống Hồng Kông thì là Thượng Hải, quần không cao bồi thì cũng thuộc dạng ống loe, áo thì nửa tây nửa ta… Thế nên, giới thượng lưu phần nào chấp nhận những khiếm khuyết về thời trang một cách miễn cưỡng. Thuyết đánh hơi thấy mùi tiền ngay từ những đống quần áo mà nhiều người quen miệng gọi là đồ sida được bày bán đầy ở chợ trời.

          “Hàng sida hay lắm, nhé. Cái nào đã mặc vừa thì đẹp thôi rồi. Mà nhà mình ngày ấy ở Nguyễn Thái Học, bước sệt xuống là đến Mai Dịch. Mai Dịch thì thôi rồi, nào là phụ nữ đẹp, nào là văn công, diễn viên trường múa.. Phụ nữ nào chẳng thích áo quần đẹp… Tiền đầy ngoài đường đấy, vấn đề là mình có đủ sức để nhặt hay không mà thôi”, Thuyết bảo thế.

          Nghĩ là làm, Thuyết về nhà bảo vợ “Ngày mai, tôi cho mẹ nó 10 triệu. Mẹ nó làm cách nào trong vòng 1 tháng mang về cho tôi 100 triệu thì làm”. Vợ Thuyết nghe thế hoảng lắm. Bởi kinh doanh kiểu nào mà vốn 1 sinh lãi 10 chỉ trong vòng 30 ngày. Nhìn vợ chối đây đẩy, Thuyết cười bảo “Thế này, đây là 5 triệu. Tôi sẽ mang đi kinh doanh cho mẹ nó thấy. Đây là bài học kinh doanh đầu tiên tôi dạy cho mẹ nó”.

          Thuyết bắt liên lạc với những tàu hàng chở đồ sida từ miền Nam ra Bắc. Thuyết mua mỗi lần cả toa tàu đồ cũ với giá rẻ như cho. Xong Thuyết tự tay lựa ra những mẫu mã đẹp. Hớt hết đồ đẹp, Thuyết bán tháo lại những thứ mình loại ra. Có quần áo đẹp trong tay, Thuyết chở một mạch đến khách sạn Hòa Bình nhờ người ta giặt ủi hấp cho thơm tho, thẳng thớm. Đâu vào đấy, Thuyết treo gọn nó vào bao ny-lông. Và mang ra đường… bán.

          Mỗi cái áo sida giá chưa đến 50 nghìn, bỏ thêm độ 10 nghìn cho khâu giặt ủi, đóng gó, Thuyết treo giá 500 nghìn mà vẫn có người mua. Đã hết đâu, Thuyết thử treo giá cho một cái váy cả triệu đồng môt cái, vẫn không có hàng để bán. Thuyết thắng đậm vụ quần áo cũ này. Tiền lãi nhiều đến mức, trong những năm ấy Thuyết mang cả vali tiền vào Sài Gòn, mua quần áo cũ phân loại rồi đóng gỏi chuyển theo đường… hàng không về Hà Nội bán.

          Nhiều năm sau, khi thấy nhiều tay kinh doanh cũng mon men đi theo con đường của mình thì Thuyết thôi không làm nữa. Với hàng đống tiền lãi từ quần áo cũ, Thuyết bắt đầu đi vào cuộc chơi khác, cuộc chơi mà ở thời điểm đó chưa ai có thể nghĩ ra. Thuyết đi buôn đồ… hi-end, tức là những cặp loa nghe nhạc hàng cực đỉnh mà dân mê âm thanh chỉ nghe chứ chưa bao giờ được thấy, chứ đừng mơ đến chuyện sở hữu được nó.

2.       Thuyết nói mê âm thanh cũng nghiện như mê thuốc phiện, nguy hiểm vô cùng. Mà nhắc đến âm thanh, mắt Thuyết sáng rực, nói như thuyết khách cứ như là những căn phòng nghe nhạc có giá cả triệu USD đang đặt trước mặt Thuyết để Thuyết lấy thí dụ minh họa. Mà ngay trong căn biệt thự của mình, phòng nghe nhạc của Thuyết giá cho các trang thiệt bị nghe nhạc từ dàn máy, dây track cho đến loa cũng sêm sêm cả triệu USD. “Mình phải đầu tư như vậy, cho khách nghe thì họ mới mê. Mà đã mê âm thanh rồi thì đố dứt được. Như cái loa bass trong phòng nghe nhạc của mình là siêu hạng, nặng nửa tấn. Muốn mang vào phòng là phải dùng cần cẩu đưa lên hành lang, rồi dùng xe đẩy bẫy nó vào.”, Thuyết kể.

          Nguyên tắc làm ăn của Thuyết trong cuộc chơi âm thanh là không cần nhiều khách. Khắp cả nước, khách hàng thân thiết của Thuyết chỉ khoảng 200 người, nhưng đó lại là 200 ngân hàng tư nhân mà Thuyết đóng vai là chủ tịch Tập đoàn quản trị.

          Mỗi năm, Thuyết đều cho tổ chức những buổi gặp mặt để giới thiệu các loại đồ chơi âm thanh mới của những hãng nổi tiếng nhất về hi-end trên thế giới. Giá tiền có sẵn trong catalog, Thuyết bán đúng giá, không lấy thêm một đồng lại còn đảm bảo cho khách hàng từ chuyện thiết kế cách đặt máy, vị trí ngồi nghe nhạc, phòng nghe nhạc… “Hồi ấy, những hãng chuyên sản xuất đồ hi-end cho mình từ 10 đến 15% tiền hoa hồng. Nhưng cần thiết, mình cho luôn khách hàng số tiền ấy. Mình thu về cái khác. Đó chính là phần mềm hoặc đĩa CD”, Thuyết nói. Bởi đơn giản, không ai bỏ vài trăm nghìn USD mua một dàn máy nghe nhạc chuẩn để rồi đi tiết kiệm vài nghìn USD tiền mua phần mềm hay đĩa nghe nhạc.

          Thuyết kiếm tiền thời điểm này ác lắm. Thiết kế một phòng âm nhạc giúp ai đó, người ta bồi dưỡng cho thuyết khoản 10 nghìn USD là chuyện rất bình thường. Nhưng, Thuyết vẫn bán được những món hàng mà số lãi thu được cao gấp hàng nghìn lần số vốn bỏ ra.

          Những cục loa sắt trong hệ thống loa phát thanh phường xã lên đợi, Thuyết cho quân đi lùng mua sạch, giá cho mỗi cục cao lắm là tứ 150 nghìn đến 200 nghìn/cái. Thuyết mang tất cả về, nhờ thợ đóng thùng cao thủ dùng gỗ xịn nhất đóng thùng. Âm thanh cực chuẩn và hay, mỗi cắp loa như vậy Thuyết bán với giá hơn 100 triệu là chuyện… ngày nào cũng bán.

          Chưa kể đến những dây track mà chỉ có Thuyết là có nguồn hàng được bán cho dân chơi nhạc với giá vài nghìn USD cái. Phải là dân chơi âm thanh thì mới biết dây track quan trọng đến mức nào. Dây track loại đúng hàng, cắm vào âm ly thì sẽ có được tiếng nhạc trong veo như suối chảy, nghe ca trù thì cứ như nghệ nhân đang gẩy đàn trước mắt. Dây track loại khác thì cắm vào sẽ có cảm giác như cả một ban nhạc đang chơi trước mặt mình… Tất cả những ảo giác âm thanh mang lại từ dàn máy xịn, loa động bộ và dây track đúng điệu khiến dân mê âm thanh không thể nghe nhạc từ một dàn máy khác. Vì thế, đã mê là không thể loại bỏ.

          Những cái tên trong giới âm thanh như, Thanh “phù thủy” hay Thanh “ván ép” đều là truyền nhân của Thuyết. Mối quan hệ của Thuyết với quan chức cao cấp trong bộ máy chính quyền cũng bắt nguồn từ âm thanh. Họ chơi với nhau vì cùng sở thích mê nhạc hơn là những chuyện quan hệ sinh lợi khác. Mà chính Thuyết cũng có quan điểm như vậy. Tiền vào tay Thuyết như người đi tàu ra giữa biển, xung quanh toàn nước thì lúc này, xung quanh Thuyết toàn tiền là tiền. Thuyết từng bán cặp loa cho Phạm Nhật Hồng với cái giá 125 nghìn USD, một cái giá khủng khiếp. Còn những phòng nghe nhạc với toàn bộ trang thiết bị có giá hơn nửa triệu USD thì Thuyết thiết kế đến… mỏi tay.

          Trở thành đại gia từ âm thanh, Thuyết chuyển sang kinh doanh món hàng lạ khác. Đó là những chiếc xe được hóa giá theo niên hạn sử dụng của các Đại sứ quán trên địa bàn Hà Nội. Một trong những nguồn thu nhập khổng lồ, đưa Thuyết lên vị trí đại gia của đại gia trong giới thượng lưu.

3.       Thuyết kể với tôi là trong tòa Đại sứ có nhiều tùy viên, tùy viên văn hóa rồi tùy viên báo chí… vị nào cũng có tiêu chuẩn xe riêng. Cứ mỗi 2 năm lại được đổi xe một lần. Mà xe thì toàn xe Limousin: Mercedes, Lexus cho đến Rolls-Royce, Ferarri… Thậm chí, Jeep cũng là Jeep Pongor.  “Các vị ấy toàn đi lòng vòng Hà Nội. Chạy giỏi lắm thì trong hai năm chỉ đi vài nghìn cây số. Xe hơi chạy vài nghìn cây thì ăn thua gì. Thế thì lại tiền ở đấy chứ đâu”, Thuyết phân tích.

Đương nhiên mọi chiếc xe đều được mua theo đúng trình tự của pháp luật.  Thế nên sau krừ các khoản thuế ưu đãi, thuế xe đã qua sử dụng, Thuyết lời cho mỗi chiếc xe hàng hiệu ấy cả trăm nghìn USD là điều không phải bàn cãi. Ở cái thời cực thịnh trong chuyện làm ăn ấy, Thuyết sử dụng chiếc Mercedes 6.0, loại xe siêu sang nhưng uống xăng như dân nhậu chuyên nghiệp uống bia. Thuyết nhẩm tính mỗi buổi sáng, Thuyết quẳng vào thùng xăng xe cỡ 3 chỉ vàng để tiếp nhiên liệu. Đi loăn quăn đến chiều là lại cạn đáy. Nói theo cách của Thuyết thì “ Ai đã đi Mercedes ai lại đi bàn đến chuyện xăng”. Còn tiền tiêu vặt, Thuyết chỉ thích xài USD. Trong cốp chiếc Mercedes ấy bao giờ cũng có hơn 40 đến cả trăm nghìn USD tiền mặt Thuyết mang theo để chi xài. Thuyết của thời điểm này giàu khủng khiếp.

Người ta đồn Thuyết lắm tiền và máu gái. Lắm tiền thì đúng, nhưng máu gái thì không. Đời Thuyết chỉ yêu hai người phụ nữ. Một là mẹ của hai đứa con gái tuyệt vời của mình và tình yêu còn lại là dành cho cô diễn viên xinh đẹp.

Thuyết bị ốp ngay khi đang khi đang đi hưởng trăng mật cùng cô diễn viên xinh đẹp ấy. Thời điểm ấy, bộ phim “Xuôi ngược đường trần” do Thuyết bỏ tiền sản xuất vừa được khởi chiếu trên nhiều Đài truyền hình đúng 3 ngày. Nhưng dẫu sao, đó là chuyện cũ không cần phải nhắc lại. Như khi Thuyết nói với tôi “Mình tin mỗi người đều có cái mệnh. Và mệnh mình nó thế”.

Vì vậy, khi vào trại Thuyết nhanh chóng vượt qua những cơn khủng hoảng của người đang từ trên cao rơi xuống đất. Bởi Thuyết biết, chỉ có cải tạo tốt mới hy vọng đến chuyện sớm được trở lại với cuộc sống đời thường. Thuyết cũng có thêm cái may là ngày Thuyết nhập trại, thì vấn nạn đại bàng hoặc tù cũ hành hạ tù mới đã được giám thị ở các trại giam thuộc Bộ Công An “quét dọn” sạch sẽ từ rất lâu. Mà ngay trong tù, Thuyết cũng phát huy được khả năng kinh doanh của mình. Mô hình vườn ao chuồng được Thuyết làm trong trại Phước Hòa rất thành công.

Chào nhau ra về, Thuyết nhờ tôi chuyển lời đến hai cô con gái mình là Bốp và Bẹp. Nguyên văn  rằng “Các con cố gắng học cho tốt, khi nào bố cũng nhớ, yêu thương và tâm niệm hai con là của để dành lớn nhất của đời bố”.

                                                                   NGÔ NGUYỆT HỮU. (Bài đã đăng ANTG Tháng)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: