Skip to content
13/03/2011 / Ngo's blog

Hiu hắt… Quê nhà…

Hôm trước, khi lượng người truy cập lên đến con số 1.000, Ngo’s Blog đã tính viết vài dòng để những người yêu mến Ngo’s Blog đọc cho vui. Tiếc rằng, thời gian này Ngo’s đang rất bận, nên thôi…

Thành thật cảm ơn sự quan tâm của những người dành tình cảm cho Ngo’s Blog.

Bài trên Ngo’s Bloglà những bài chưa qua biên tập, nên thỉnh thoảng có lỗi morasse, mong mọi người thông cảm. Dẫu vậy, những bài được Ngo’s Blog post lên để phục vụ mọi người, là những bài viết đã có lựa chọn…

Trân trọng!

 

VỤ THÔN NỮ VIỆT TRONG ĐƯỜNG DÂY ĐẺ THUÊ TẠI THÁI LAN

                                     HIU HẮT… QUÊ NHÀ(!)

 

Khi mà dư luận đang ngóng chờ thông tin mới liên quan đến số phận của 15 thôn nữ Việt trong đường dây đẻ thuê vừa được các cơ quan hành pháp của Thái Lan phát hiện và đang điều tra, thì chúng tôi lặng lẽ ngồi xe đò tìm về Bạc Liêu, địa phương có đến 8 cô gái trong tổng số các cô gái đang ở được bố trí ở nhà tạm lánh tại Thái. Hơn 6 tiếng ngồi trên xe đò ấy, chúng tôi cứ cố gắng lý giải vì sao những thiếu nữ hồn hậu, vốn dĩ là nét đặc trưng của người miền Tây lại phút chốc tự biến mình thành tâm điểm của truyền thông… Phải chăng vì cái nghèo? Hay tại giấc mơ đổi đời luôn ám ảnh những thân phận thường sẵn chứa đựng nhiều bi kịch?… Câu trả lời cứ ngờ ngợ kéo dài…

 

CHUYỆN CỦA P….

          P. là một cái tên viết tắt, dĩ nhiên phóng viên chỉ viết tắt tên tuổi của nhân vật chỉ để tránh những lời dị nghị không đáng có dành cho P. khi cô về nước. Anh phó Công an Ấp nói với tôi là, P. ngày còn ở Việt Nam đẹp gái lắm, vừa xinh vừa hiền. Cả cái ấp nghèo vùng Vĩnh Trạch Đông (Bạc Liêu) gọi P là chế Năm, từ đây, tôi sẽ gọi cô thôn nữ này theo cái tên ở nhà đó.

          Con đường vào nhà của Năm đất khô cằn, nứt từng mảng lớn. Nhà Năm nằm chung với hơn chục nóc nhà khác trong cái xóm nghèo ven biển, bé xíu, nền lót gạch tàu, vách là những tấm lá dừa nước được kết lại mà thành. Lâu ngày, lá dừa nước mục nát, rệu rã… Không có tiền để thay vách, bố mẹ Năm che tạm bằng những tấm ny lông cũ. Mà ngay bản thân cái nhà ấy, cũng là nhà tình thương…

          Bố Năm là người đàn ông da đen nhẻm, gương mặt khắc khổ, ánh mắt buồn đến u uất… Ngoài 50 tuổi, trong ông hom hem như ông lão 70, khác hẳn nét mạnh mẽ đặc trưng của đàn ông vùng biển. Mẹ Năm kể với tôi rằng, bố Năm người Khơ-me, không nói rành lắm tiếng Việt. Ông sinh kế bằng cách 4 giờ sáng thì vác lưới đi giăng bắt cá đối ngoài biển. Đến khoảng 11 giờ trưa, khi nước lên thì về. Thu nhập mỗi ngày áng chừng khoảng 40 nghìn, ngày có ngày không.

          Hai tuần trước, không hiểu sao cánh tay trái của ông mỏi nhừ và rêm nhức, nhấc tay lên quá vai dường như là không thể. Vậy mà, vẫn phải sáng ra biển đánh đu với vận may từ những con cá đối bé xíu.

          Mẹ Năm cũng làm nghề biển, bà đi mò sò huyết. Hãn hữu ngày may mắn cũng kiếm được chừng 20 nghìn. Cộng đi cộng lại, ngày nào biển thương thì hai vợ chồng kiếm tròm trèm được 60 nghìn.

          Mà hình như, cái nghèo và tai ương khi nào cũng quện vào nhau, rất chặt, chặt như khi người ta quện nếp để quét bánh phồng sữa. Cách đây mươi hôm, bà bị cành cây đâm vào mắt phải. Tưởng là không có gì, vậy mà đêm về nằm mắt cứ xốn xang mãi. Chịu không thấu, bà vay hàng xóm 300 nghìn đi chạy chữa. Hôm ngồi với tôi, mắt bà vẫn đỏ hoe. Bà nói, vay 300 nghìn, mỗi ngày góp 15 nghìn, góp được 24 ngày là xong nợ. Tôi hỏi, mỗi ngày gia đình kiếm được 60 nghìn, giả dụ là ngày đó có lộc, thì tiền gạo, muối, mắm… đã là không đủ, lấy đâu dư 15 nghì để trả người ta. Bà cười buồn, không trả lời.

          Bạn đọc khoan hãy hình dung vội, cả ông và bà đều không biết Năm đang là nạn nhân trong đường dây đẻ thuê ấy. Họ chỉ nghĩ con họ bị lừa ở Thái Lan, đang ngong ngóng ngày về.

          Năm nay năm 19 tuổi, cách đây 3 năm, Năm đã lên Sài Gòn, bưng bê phở cho người thân. Cứ khoảng 2 hoặc 3 tháng thì Năm gửi về cho gia đình được chừng 800 nghìn. Đó là số tiền mà cả bố mẹ Năm đều mong đến ngày được ra nhận lĩnh.

          Vài tháng trước, Năm đột ngột từ Sài Gòn về quê. Đợi khi bố mẹ đi biển, Năm mở cái tủ gỗ nhỏ xíu nơi góc trái nhà, lục tìm hộ khẩu. Có hộ khẩu, Năm đi ra xã nhờ xác nhận nhân thân, rồi lên Cục Quản lý xuất nhập cảnh làm hộ chiếu. Năm nói với cô em út đang học lớp 3 rằng, đừng nói cho mẹ biết cái gì hết. Chị làm hộ chiếu để đi nước ngoài, qua bên đó làm có nhiều tiền, chị về sẽ sửa nhà và mua đồ đẹp cho út. Cô bé lớp 3 nhìn chị lạ lẫm, rồi thôi…

          Có được hộ chiếu, Năm không báo với bố mẹ, mà gọi điện thoại cho người chị của mình hiện đang làm công nhân ở Đồng Tháp. Năm kể là Năm chuẩn bị đi Thái Lan để làm giúp việc cho người ta. Đại khái là giữ em, lau nhà, rửa chén… Đi vài tháng Năm sẽ về, nên chị có rảnh thì thường xuyên về thăm bố mẹ giúp em. Đó là lần liên lạc cuối cùng giữa Năm và người thân trong gia đình.

          Trên cái vách nhà được quây bằng ny-lông, bố mẹ Năm treo hình Năm và hình của chị gái Năm chụp ngày cưới. Năm có khuôn mặt và nụ cười rất hiền, tấm ảnh chụp hình Năm đang nhí nhảnh tạo dáng rồi được họa tiết thêm theo kiểu Hàn Quốc nhìn buồn đến nao lòng.

          Khốn khó vậy đã hết đâu. Chị gái Năm lấy chồng, người chồng mà cả bố mẹ Năm đều không biết anh ta đang làm gì. Đám cưới lặng lẽ diễn ra, đến khi cậu nhóc con ra đời thì cặp vợ chồng son ấy cũng lặng lẽ chia tay. Chị gái Năm bỏ con lại cho ông bà ngoại chăm sóc, một mình băng băng qua Đồng Tháp làm công nhân. Thương cháu, bố mẹ Năm chấp nhận thêm một gánh nặng trong căn nhà nghèo khổ của mình.

          Tôi hỏi mẹ Năm, giờ chị muốn gì nhất. Bà đáp nhanh là chỉ muốn Năm mau mau được về quê. Bà không cần gì hết, bà chỉ cần Năm về nhà cho có mẹ có con. Rồi bà hỏi tôi là liệu những trường hợp bị lừa ra nước ngoài như Năm có nhanh được về không?. Tôi nói hy vọng là trong tháng này, hai mẹ con sẽ được sum họp. Nói vậy để an ủi thôi, chứ cũng chẳng biết thế nào. Bên Thái, nghe đồng nghiệp của tôi nói rằng mọi việc vẫn đang còn lùm sùm, dẫu Đại sứ quán Việt Nam đang cố gắng hết sức để nhanh chóng đưa các cô thiếu nữ tội nghiệp ấy về nước.

          Chào nhau ra về, tôi dúi vào tay cậu nhóc con chị của Năm ít tiền, bảo là tiền cho nhóc uống sữa. Thấy mẹ Năm có vẻ xúc động, tần ngần… Căn nhà nhiều khốn khó ấy, lại càng hiu hắt hơn bởi câu chuyện của Năm.

GIA CẢNH CỦA H…

          Trên đường đến nhà H, mấy anh công an xã đi cùng tôi có cho biết rằng nhà của H nghèo nhất Ấp 4. Đến nơi, mới thấy nhà H nghèo đến mức… không thể nghèo hơn. Nhà H. bé xíu, vách dựng bằng lá dừa nước lợp tôn xi măng, loại tôn mà ngày nay không mấy ai dùng nữa. Trước chái hiên, không hiểu thế nào mà bố mẹ H lót vài mươi viên gạch tàu, còn lại nền nhà trong là… nền đất mấp mô. Ngay cạnh cửa ra vào, là hai chiếc giường ọp ẹp dành cho mấy người em của H.. Phía nhà trong, khoảng không gian con con được chia cách bằng tấm rèm vải thun cáu bẩn, được xem như là phòng ngủ của bố mẹ H. H. là con thứ hai trong gia đình có 6 anh chị em ấy.

          Mẹ H nói nhà được dựng cũng lâu rồi, chưa có tiền sửa lại. Dựng từ cái hồi bố của H còn mạnh khỏe, đi làm thuê kiếm được đồng ra đồng vào, chắt chiu mãi mới được cái “cơ ngơi” ấy.

          Nhà có 6 anh em, thì người anh trai của H là học cao nhất, lớp 6. Người em kế H học lớp 5, nhưng đã 19 tuổi. Cậu theo lớp học tình thương của ngồi chùa kế nhà. Riêng H, học được đến lớp 3 thì nghĩ. Đó là chưa kể đến cô em gái ngoài 20 tuổi của H lại không biết chữ. Mẹ H cũng vậy. Bà nói là tại ngày xưa nhà nghèo, nên tiền đâu mà đi học.

Hằng ngày, mẹ H mỗi sáng đi phụ việc nhà cho người ta hoặc bưng bê ngoài chợ kiếm được 20 nghìn. Cô em gái kế H thì đi phụ ngoài quán bún, cũng được nhiêu ấy tiền.

          Bố H nhiều năm nay nghễng ngãng, cứ như trẻ con. Đói thì đòi ăn cơm, no lại đi lang thang trong xóm chơi. Khoảng 10 năm trước, ông đi làm nghề thụt lịch ở Kiên Giang. Lịch vốn dĩ được xem như là loại thực phẩm đặc sản miền sông nước, có hình dáng khá giống con lươn. Người ta thường gọi những người bắt lịch bằng cụm từ “gợi cảm” là mưu sinh trên miệng thủy thần. Không biết điều này có linh ứng hay không mà sau một ngày bắt lịch, bố H bỗng dưng lâm vào trạng thái sốt mê man. Những người làm thuê chung với bố H thường tình nên đưa ông vào bệnh viện Rạch Giá điều trị… Sau gần 1 thàng nằm viện, ông trở về nhà với hình hài của người đàn ông gần 60 tuổi, nhưng tư duy lại là của trẻ mới lên 5.

          Mẹ H buồn, bảo tuần nào cũng mang bảo hiểm y tế đi xin thuốc cho ông uống. Mỗi lần uống là phải nói khéo khéo, nói mà không thuận tai, ông sẽ giận không ăn cơm, gắt là “Tui có bệnh gì đâu mà bắt tui uống thuốc hoài vậy”.

          Trong căn nhà của H, thứ đáng giá nhất là bộ nồi nhôm được đặt rất trang trọng giữa nhà. Mẹ H khoe đó là của H mua về để có đám tiệc thì có cái mà nấu nướng. H. mua đã gần một năm, nhưng bộ nồi vẫn nằm im trong bao ny-lông vì nhà nghèo, ăn còn chạy từng bừa lấy đâu ra đám tiệc để nấu với nướng.

          Mẹ H tính với tôi là mỗi ngày có được 40 nghìn, thì phải trích một ít tiền để trả tiền điện mỗi tháng. Còn lại, sáng mẹ H và em gái H nhịn đói, 3 người còn lại nhỏ tuổi, được ưu tiên cho 3 nghìn để dành ăn sáng. Hiện tại, gia đình H còn thiếu ngân hàng chính sách thành phố đến mấy triệu đồng. Số tiền mà trước đây mẹ H xin vay để làm vốn đi buôn bán cá dạo… Tiếc rằng, cuộc “kinh doanh” này đã thất bại nghiêm trọng.

          Hỏi mẹ H là lâu nay, bà có liên lạc gì với H không. Bà trả lời là không. Thỉnh thoảng, H gọi điện thoại bàn về nhà người cậu, nhờ cậu kêu mẹ giúp, chạy sang mẹ con nói với nhau vài câu rồi thôi. Bà không biết số điện thoại H đang sử dụng. Mỗi năm, H về quê một hoặc hai lần, mỗi lần về là một lần vui. Còn lại, H sẽ dành dụm tiền gửi theo tai xế chiếc xe đò quen về quê cho mẹ H.

          Tình thiệt, người phụ nữ mù chữ ấy vẫn đang tin H ở Sài Gòn làm công nhân của xí nghiệp may. Bà đoan chắc rằng con bà không đi đâu cả, bởi nó biết gì mà ra nước ngoài.

          Bà nói, lâu rồi H không gọi điện thoại cho bà, chắc là H đang có công chuyện lu bu.

          Tôi định nói nhiều hơn với bà, nhưng thôi. Cứ nhìn người em trai khờ khạo, người em gái thất học, những đứa khác nheo nhóc, sự khắc khổ của bố mẹ H là không đành lòng… Về đến Công an Thị trấn Giá Rai, tôi có nhờ mấy anh Công an đi cùng hôm ấy là đừng đề cập với gia đình của H về chuyện ở Thái Lan mà thông qua truyền thông mấy anh đã nắm được.

          Thôi thì, cứ hy vọng trong tháng này tất cả thiếu nữ Việt sẽ được về quê. Để trong những căn nhà thiếu thôn mà chúng tôi đã đến, sớm có được niềm vui…

          Dẫu là, niềm vui nhiều nước mắt(!).

                                                          NGÔ NGUYỆT HỮU.

                                                (Bài đã in ở Chuyên đề CSTC)

%d bloggers like this: