Skip to content
02/12/2013 / Ngo's blog

Luận Chuyện Yêu Đương.

Image

                                                        “ Em mòn câu hát cũ,

                                                          Anh đã vẹt dấu giầy

                                                          Tìm nhau bằng ký ức,

                                                          Không mưa mà ướt tay”.

                                                          (N.K.L – Thân tặng B.V.H)

Mình ra đi từ quê nhà, mưu sinh ở phố. Luôn tâm niệm một điều, sẽ đến ngày phải quay về. Đó là ngày nào, cho đến giờ vẫn chưa biết chắc.

Mình ấu thơ, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ lưu trú tại thành phố này. Vướng chân là tiếng bìm bịp kêu, vướng tay là gà mổ trứng…. Những âm thanh quê cứ vọng về hằng đêm, trước khi ngủ.

Sài Gòn đủ rộng lớn để ươm mầm ước mơ cho tất cả. Thế nhưng, Sài Gòn cũng đủ bất thường để hôm nào đó hóa thành bão giông. Hay đơn giản chỉ là, chúng ta bào mòn tư duy vào phố để đang dần nhạt dần đi.

Cũng may là Sài Gòn chớm mưa, phố nhòa mặt và ký ức chậm chạp trở mình. Mà toàn là, nhớ chuyện người dưng.

  1. Mình về quê dịp Lễ, dự đám cưới cậu bạn là lớp trưởng thời phổ thông. Tan tiệc, ngồi cà phê với bạn bè cũ, về hơi trễ. Mẹ của con trai cứ càm ràm, đi gặp người xưa, kỷ niệm luyến lưu nên quên mất chuyện chăm con. Trố mắt tính nói gì, lại thôi. Người xưa đã chồng con, còn mình gia đình đã bi bô con trẻ… Thấy nhau, ngó mắt nhìn, cười nhoẻn miệng, hỏi “Khỏe không?, gật đầu thay lời đáp.

Người xưa, tức là người không phải bây giờ. Người không phải bây giờ, nghĩa là ký ức. Đã là ký ức, thì làm sao có ký ức nông hay ký ức sâu. Ký ức thì bao giờ mà chẳng nhớ.

Anh bạn đồng nghiệp mình yêu quý, ngồi cà phê với mình thủ thỉ, “ Người cũ của anh vào Sài Gòn công tác”, nói vậy bỗng dưng buồn.

Trước, anh độc thân, hiền lành, chuyển từ nghề giáo sang làm báo. Anh gặp chị, lưu luyến không thôi. Đáng nhẽ phải yêu nhau, đáng nhẽ phải thành chồng thành vợ. Có điều, anh ngại lời xì xầm xung quanh. Có những mối quen hệ vô hình khiến anh ngại. Không đến với nhau vì lý do lãng xẹt vậy thôi. Mình kể chuyện này với vợ, vợ gắt “ Ai biểu lớn rồi mà còn dại. Hạnh phúc của mình chứ có phải hạnh phúc của người khác đâu mà sợ chuyện không đâu”.

Mình biết là vậy chứ, mình biết hạnh phúc là của chính mình chứ. Mình còn biết, huống gì anh không biết. Có điều, trở thành người xưa của nhau thì muôn vạn lý do. Như khi hát câu nhạc cũ của ông nhạc sĩ Vũ Thành An, “Nếu chúng mình, có thành đôi lứa, chắc gì ta sẽ thoát ra đời khổ đau”.

  1. Độc giả thân thiết có mail trách mình, khi mình viết bài về gã thanh niên sát hại người tình bởi cô gái đòi chia tay.

Đại loại, gã và cô ấy yêu nhau nhiều năm trời thời sinh viên, buồn vui, khó khăn hay hạnh phúc gì cũng cùng chia sẻ. Ra trường, cô gái muốn đường ai nấy đi, yêu thương chỉ còn dĩ vãng. Gã không đồng ý. Vậy là, bi kịch xảy ra.

Độc giả trách mình, bảo là mình chưa bao giờ trong tâm trạng của chàng trai đó, nên mình không thể thông cảm cho gã. Cũng như, mình chưa từng bị phụ rẫy, nên mình không biết cảm giác bị bội bạc nó tàn nhẫn đến mức nào.

Vấn đề là do quan điểm cá nhân thôi, chứ mình biết những cảm giác này chứ. Nhưng mình nghĩ, yêu đương cũng như một trò chơi dành riêng cho hai người. Khi người kia không muốn chơi nữa, thì những gượng ép chỉ làm trò chơi kém vui. Mà một khi người ta muốn nghỉ, thì mình ép để làm gì.

Có duyên có phận thì thành chồng thành vợ, không duyên không phận thì còn nghĩa ái ân. Dẫu sao, cũng đã cùng nhau nắm tay đi một đoạn đường. Đoạn đường đó dài hay ngắn, bằng phẳng hoặc gập ghềnh là tùy theo phúc phận. Đã tạo nên nghĩa với nhau, thì làm sao có thể nhân danh yêu thương để tước đoạt mạng sống của nhau.

Mình thích nghe hát ru, thích đọc ca dao. Mình mến cái kiểu trách cứ man mác buồn thương nhưng đau tê tái lòng liên quan đến tơ duyên đứt đoạn. Kiểu như, “Ví dầu, tình bậu muốn thôi – Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra”, hay “Gió đưa cây cải về trời – Rau răm ở lại chịu lời đắng cay”, hoặc “Uống công xúc tép nuôi cò – Cò khôn cò lớn cò dò cò đi”.

Ai chia tay người yêu mà không đau, ai đang chung đôi phút chốc lẻ bóng mà không buồn. Tâm lý thông thường, người buộc phải chấp nhận chia tay một cách thụ động luôn muốn… tự hành hạ mình để người kia cảm thấy dằn vặt. Yêu đương phút chốc trở thành thù hận.

Cô bạn học chung đại học với mình, xưa yêu anh bạn thân của mình. Mình chứng kiến trọn vẹn từ đầu đến cuối cuộc tình ấy. Ngày cậu bạn mình lập gia đình, cô bạn có nói với mình “ Cho đến giờ, mình mới thấy thôi có lỗi”. Yêu đương và chia tay, chắc chắn người đề nghị chia tay cũng không cảm thấy thoải mái hay hạnh phúc gì đâu. Có điều, yêu nó lạ lắm. Biết là mình sai, biết là mình làm điều không đúng, nhưng mà biết là làm sao khi những tín hiệu cuộc sống chỉ hướng về người mình muốn thuộc về. Bọn trẻ hay tếu táo, “Yêu là không gượng ép. Miễn cưỡng không hạnh phúc”, cũng có cái lý của nó.

Ai yêu nhau mà không muốn cùng nhau sống đến ngày răng long đầu bạc. Ai thương nhau mà không muốn tối nằm kề, sáng chạm mặt. Tiếc rằng, đời sống thì nhiều biến cố. Mà biến cố của đời người bao giờ cũng hay chọn chuyện yêu đương để vận vào.

  1. Là người cũ thì có gì mà không hay? Là người cũ có gì là không tốt?

Gặp nhau, nhắc một câu chuyện xa, hỏi một câu chuyện gần, không phải là hạnh phúc sao(?!). Thấy nhau từ đằng kia, đằng này mình đã hồi hộp, lén nhìn xem tóc còn như xưa, mắt còn như cũ, da còn bánh mật, răng còn trắng đều… không phải là viên mãn sao(?!). Biết nhau ấm êm gia đình, chồng giỏi con ngoan, công việc thăng tiến… không phải là cũng thấy vui lâu sao(?!). Giả mình có con trai, người xưa có con gái, trong khoảnh khắc trầm lặng của buổi hạnh ngộ, tếu táo hay mình thành thông gia, không phải là tự dưng thống khoái sao(?!).

Không phải mình từng đã nghĩ, mình luôn cố làm mọi thứ để người mình yêu cảm thấy được chở che sao(?!). Vậy thì, khi người mình yêu cảm nhận được sự chở che từ người khác tốt hơn mình, mắc mớ gì mình sinh thù hận.

Không nên duyên giai ngẫu, thì thành tri kỷ tri âm, không phải là tốt hơn chuyện ngồi đâu cũng trách, gặp ai cũng hờn. Chỉ hận là không một dao chết cùng nhau, không một hành động phá tan vỡ cuộc mình mới… Miễn sao cho kẻ phụ bạc kia lâm vào tình cảnh ẩm ẩm ương ương, trải qua muôn ngàn khổ đau như mình đã trải qua. Nghĩ gì mà kỳ cục vậy. Tại sao mình luôn hy vọng người kia cũng phải buồn đau như mình, mình mới thỏa mãn. Bảo đấy là nhân danh tình yêu, thực tế chỉ là sự ích kỷ. Mỗi mình chịu buồn là đã đủ đầy, mình buồn để người mình yêu vui, cũng là hạnh phúc chứ.

Ông nhóc gần nhà mình trước kia, gọi người yêu là mày – tao. Sớm chiều ríu rít, đột ngột người yêu bỏ đi lấy chồng. Ông nhóc ngồi, lấy tay lau nước mắt, buồn như chó ốm. Chị ông nhóc kể, lục điện thoại của ông nhóc, thấy ông nhóc nhắn cho người yêu vậy nè, “ Mày hạnh phúc, nhé. Đừng gọi nó là mày tao, nó đánh chết”. Với mình, ông nhóc rất trượng phu.

Ngày mình ở quê, có cô gái hay ra chợ phụ mẹ bán thịt. Má mình ghé mua, thường đua “ Thằng con bác học Đại học ở Sài Gòn, khi nào học xong, bác nói nó cưới con về làm dâu”. Cô gái xinh xinh, duyên duyên. (Vợ mình đến giờ còn chọc, “ Yêu cô gái đó giờ được ăn thịt cuốn bánh tráng thoải mái”). Mình nghỉ hè, chở má đi chợ, ghé mua hàng. Cô gái nhìn mình bẽn lẽn, mình nhìn thấy thích thích. Chỉ là thích thích, tuyệt nhiên không phải luyến ái. Mình lập gia đình, cô gái chắc cũng buồn buồn. Mình về quê, có việc cũng cố tránh ngang nơi cô đứng bán. Mình không biết bây giờ cô gái đã có chồng hay chưa. Lâu quá, mình không nghe ai đó nhắc đến. Mình không gọi cô ấy là người xưa, nhưng bất cứ lúc nào mình cũng mong cô ấy bình an.

  1. Thi thoảng, mình có sang Tòa để ngồi dự khán một vài vụ án. Mình rất không thích không khi ở đây, nhưng vì công việc thì đành chịu. Những vụ án liên quan đến tình ái, kiểu sát hại nhau vì bị phụ tình luôn khiến mình cảm thấy ám ảnh.

Là mình nói rất thật lòng, từ quan điểm của mình chứ không phải mình viết chỉ là viết. Mình ý thức rất rõ trách nhiệm của người cầm bút. Mình chỉ muốn đưa ra quan điểm, để mong ai đó đủ kiên nhẫn đọc hết bài viết này cảm thấy nhẹ nhàng hơn thôi.

Vừa rồi, hàng loạt vụ khủng khiếp quá xảy ra trong cuộc sống, bắt nguồn từ chuyện yêu đương. Làm sao có thể như vậy được, nhỉ(?!). Không cho nhau được hân hoan, thôi thì cầu chúc nhau viên mãn. Người dưng mình còn sợ làm họ đau, thì nỡ nào lại đi hành hạ người mình yêu thương.

Tất nhiên, là mình không có ý bao biện cho những anh chàng xem yêu đương là một trò đùa. Mình lại càng không có ý bảo vệ cho những gã họ sở tên khanh. Mình chỉ nghĩ rằng, một ngày yêu là một ngày tình một ngày nghĩa, không nguyên cớ nào hợp lý để có thể đưa ra hành động hủy hoại đời nhau.

Mình vẫn thích, nghĩ về người xưa, như được ngửi lại thứ mùi quen dịu nhẹ. Có vậy thôi!

NGÔ TRÍ MINH.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: